Muốn phát tâm Bồ đề, nhất định phải nuôi dưỡng đủ 6 tâm này
Mục Lục [Ẩn]
Tâm Bồ đề là tinh tủy của Phật Pháp. Người phát khởi được tâm Bồ đề chân thật, mặc dù còn là phàm phu nhưng đã vào địa vị Bồ tát, dòng giống Như Lai. Nhưng phát tâm Bồ đề không tự nhiên có. Mà cần gieo trồng và nuôi dưỡng 6 loại tâm quý báu. Bài viết này sẽ giúp bạn hiểu rõ 6 tâm ấy, từ đó khơi dậy nơi mình một tâm nguyện rộng lớn, vì lợi ích cho mình và tất thảy chúng sinh.
1. Tâm giác ngộ
Muốn phát khởi được tâm Bồ đề, trước tiên chúng ta phải giác ngộ.
Thứ nhất, giác ngộ thế gian, thân người và vạn Pháp là vô thường. Tất cả đều biến đổi, hoại diệt; không có gì trường tồn, bất biến ở thế gian này. Nếu ta biết được mỗi ngày qua đi là cái chết lại đến gần, một cái Tết đi qua thì cái chết lại gần hơn nữa, dường như nó đang đợi đón mình ở đầu đường thì chúng ta mới nghĩ đến chuyện tu hành. Cho nên nếu giác ngộ được lý vô thường thì chúng ta mới tiến tu, không lững thững, chần chừ.
Tất cả mọi vật đều biến đổi, hoại diệt, không có gì trường tồn ở thế gian này mãi
Thứ hai, giác ngộ thế gian là đau khổ. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã tuyên bố: Đời là biển khổ trầm luân.
“Biển khổ trầm luân sóng ngập trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi
Dù ai ngược gió, ai xuôi gió
Vẫn còn ở trong biển khổ thôi”
Người chạy ngược, người chạy xuôi trong cuộc đời như bơi trên biển, chưa ra khỏi biển khổ. Các trò tiêu khiển, trò vui chúng ta bày ra chẳng qua để bớt khổ, tạm vui. Nhưng bản chất thật của cuộc đời vẫn là đau khổ. Chỉ duy nhất có con đường Phật Pháp mới giúp chúng ta đi đến chỗ hết khổ đau.
Thứ ba, giác ngộ rằng thế gian là Pháp nhân duyên giả hợp mà thành, không có thật ta, thật mình. Thân người cũng vậy, là cát bụi hợp thành, trong nhà Phật gọi là tứ đại (đất, nước, gió, lửa). Hết duyên, tứ đại này sẽ tan rã, quay về không, như câu nói: “Sinh không, tử lại hoàn không”. Chính vì vậy, cuộc đời này như huyễn hóa, không có cái gì là thật, gọi là vô ngã.
Như vậy, khi hiểu được sự thật về cuộc đời là vô thường, khổ đau và vô ngã thì chúng ta không còn gì đáng để bám chấp vào cuộc đời này. Chúng ta phải trang bị cho mình sự giác ngộ thì mới phát tâm Bồ đề một cách chân thật. Còn nếu nghĩ cuộc đời nhiều điều vui chưa hưởng thụ, cuộc đời này còn thật thì chúng ta sẽ khó phát khởi được tâm Bồ đề.
2. Tâm bình đẳng
Bình đẳng giữa người với người, người với muôn loài, muôn vật. Chúng sinh đều bình đẳng, ham sống, sợ chết; muốn hạnh phúc và an vui. Chúng sinh và Phật đều có chung Phật tính như nhau. Đó là tính bình đẳng.
Bản chất của Pháp giới này là bình đẳng, vạn vật đều bình đẳng trong nhân quả, tự tính. Nếu giác ngộ được tâm bình đẳng, chúng ta sẽ thấy được mình với người không khác nhau. Khi người mong muốn hạnh phúc, an vui thì mình cũng thế và mình phải đem lại hạnh phúc cho người. Ngược lại, người không muốn đau khổ, ta cũng không muốn đau khổ, thì ta không nên mang lại đau khổ cho người. Trong nhà Nho cũng dạy: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”. Nghĩa là những gì mình không muốn, mình không thích thì mình cũng đừng đem cho người.
Tâm bình đẳng là mong muốn chúng sinh cũng đều được sống
3. Tâm từ bi
Có thể nói từ bi là một trong những tâm quan trọng nhất để phát tâm Bồ đề. Từ bi là tình thương yêu rộng lớn với tất cả mọi người và muôn loài.
Ở trên đời này, chúng ta có nhiều thứ tình: Tình yêu nam nữ, tình thương của cha mẹ với con cái, tình thương của anh em, tình thương của bạn bè, tình yêu quê hương đất nước, dân tộc... Và trong đó, từ bi là một tình đặc biệt, khác hẳn với các thứ tình kia. Từ bi cũng là yêu thương, nhưng mà yêu thương tất cả không phân biệt, không dành riêng cho ai, không trói buộc, không chiếm hữu, không sở hữu. Trong Phật Pháp, từ bi chính là muốn cho chúng sinh hết khổ đau, được an vui và hạnh phúc.
Trong kinh Đức Phật dạy: Để phát sinh được tâm từ bi chúng ta phải quán chiếu và tư duy như sau:
- Thứ nhất, quán chiếu để thấy tất cả chúng sinh không có nơi nương tựa, bơ vơ, như gà lạc mẹ, không có chỗ nương tựa. Từ đó, khởi tâm thương yêu, thương xót chúng sinh.
- Thứ hai, quán để thấy chúng sinh có tính cang cường trong sự si mê, bảo thủ, chấp trước, không điều phục được, cho nên thương xót. Tính ngang tàn này sẽ dẫn chúng sinh đến đau khổ, thất bại, bởi chưa bao giờ biết tu tâm, tích đức, điều phục chính mình.
- Thứ ba, Đức Phật quán chiếu thấy chúng sinh nghèo, thiếu căn lành mà thương xót. Quả thật, do nhiều kiếp huân tập cái ác, cho nên không ai dạy nhưng tự bản thân chúng ta cũng biết làm điều xấu ác. Chúng sinh thiếu căn lành, ít tính thiện, giàu căn ác. Quán chiếu thấy chúng sinh khổ vì thiếu căn lành như thế nên thương xót.
Thứ nữa, quán để thấy chúng sinh mê mải, chìm đắm trong đêm dài vô minh, không bao giờ nghĩ thức tỉnh. Chúng sinh bị ràng buộc và lại thích lao mình vào trong những buộc ràng đó. Giống như những con thiêu thân thấy ánh sáng, thấy lửa thì lao vào rồi bị bỏng, giãy ra rồi lại lao vào tiếp. Chúng ta vẫn hướng đến sự đau khổ mới lạ cho nên chư Phật, Bồ tát mới thương xót chúng sinh.
4. Tâm hoan hỷ
Hoan hỷ bao gồm: tùy hỷ tâm và hỷ xả tâm. Chúng ta phải tùy hỷ với tất cả công đức, phước lành của mọi người: Khi thấy ai làm việc tốt, việc thiện chúng ta tùy hỷ, không ganh ghét, đố kỵ. Còn tâm hỷ xả là khi chúng sinh lỡ gây ác với mình thì mình không chấp, không oán hận họ. Người như vậy mới có thể phát được tâm Bồ Đề.
Tâm Bồ đề là tâm nguyện sẽ thành Phật và độ hết chúng sinh. Nếu chúng ta còn hận thù và oán trách ai thì việc phát tâm Bồ đề chưa tròn. Cho nên chúng ta phải phát tâm hoan hỷ (tùy hỷ và hỷ xả).
5. Sám hối phát nguyện
Trong nhiều kiếp luân hồi, chúng sinh tạo ra vô lượng tội lỗi. Cho nên chúng ta phải lấy công chuộc tội bằng cách ăn năn, phát lộ sám hối và nguyện sẽ làm cho Phật Pháp hưng vượng. Phát Bồ đề tâm là một cách tiêu trừ tội chướng rất nhanh. Tội lỗi của chúng ta như băng tuyết kết lại, mặt trời giống như tâm Bồ đề, mặt trời lên bao nhiêu thì băng tuyết cũng sẽ tan hết. Chính vì vậy ai có tội chướng, nghiệp chướng nặng hãy nên phát tâm Bồ đề.
Phật tử hướng về Tam Bảo thành tâm sám hối tội lỗi nghiệp chướng (ảnh minh hoạ)
6. Tâm bất thoái chuyển
Để phát tâm Bồ đề, còn phải có tâm trường viễn. Hòa Thượng Thích Thanh Từ dạy: “Tâm trường viễn không thoái chuyển”. Tức là tâm Bồ đề phải lâu dài trường viễn, không có ý nghĩ thoái chuyển. Có thể lúc nào đó chúng ta mỏi mệt trên con đường Bồ đề, gặp khó khăn chướng ngại bao nhiêu nhưng chúng ta vẫn nguyện không thoái chuyển tâm Bồ đề.
Hy vọng rằng, quý Phật tử đã hiểu sâu được 06 nhân duyên để phát khởi tâm Bồ đề. Bởi ân đức của tâm Bồ đề rất lớn, cho nên chúng ta hãy phát Bồ đề tâm thật kiên cường và thực hành công hạnh Bồ đề để được quả ngọt trong nhiều kiếp vị lai.












