Con bạch Thầy!
Phật dạy: Nghiệp của ai thì người ấy phải chịu, nhưng Phật cũng dạy làm phước để hồi hướng. Phước ấy không phải do mình tự làm được mà vẫn có thể được nhận, được hưởng. Vậy nghĩa là như thế nào ạ?

Thầy Thích Trúc Thái Minh Trả Lời:

Đúng trong Kinh Phật có dạy như thế, ai tạo nghiệp thì người ấy chịu. Tập thể đồng gây nhân thì tập thể đồng phải chịu. Còn mình không làm phước nếu có người hồi hướng mình vẫn có thể được hưởng, nhưng mình với người hồi hướng cũng phải có nhân duyên. Phật dạy đệ tử Phật dù làm phước lớn hay nhỏ đều nên hồi hướng.

Người làm phước mở được tâm rộng lớn, để dẹp cái ngã, ích kỷ của mình. Tu để đến chỗ giác ngộ giải thoát là phải xả được cái nhỏ hẹp. Phước là một năng lực, năng lực này hướng đến ai thì người đó được hưởng. Nhưng còn được hưởng nhiều hay ít còn phụ thuộc vào người nhận nữa và trong các cõi. Như trong kinh Địa Tạng nói: làm phước được bảy phần thì người sống hưởng sáu phần, hồi hướng cho người chết chỉ được hưởng một phần. Đấy là năng lực đặc biệt của phước báu.

Xem thêm: Nghiệp Là Gì? Nhân Quả Là Gì?

Content Protection by DMCA.com

Ban Quản Trị

Xem tất cả các bài

1 bình luận